Thứ Hai, 17 tháng 9, 2012

Hội chợ sách Quốc tế

Gọi cho vui vậy thôi, vì Hội chợ sách Quốc tế lần này chẳng thấy Nhà Xuất bản nào của thế giới, ngoài một gian của Trung Quốc.


Nghe mọi người nói, các Hội chợ trước đông hơn, nhất là khi được tổ chức ở TP Hồ Chí Minh. Xem ra, người dân Thủ đô sau thời "sục sôi đánh Mỹ" thì nay kém sục sôi diệt giặc dốt hơn thì phải!

Mấy Nhà Xuất bản ở hai miền Trung và Nam ngồi...ngáp ruồi nhiều hơn là tiếp khách. Duy có NXB Đà Nẵng có mấy cuốn sách hay, nhưng chỉ mang 1 cuốn ra trưng bày chứ...không bán. Chắc mấy ngày cuối, mình phải qua dó...năn nỉ họ bán để họ khỏi phải...khuân về.

Hoành tráng nhất, là mấy gian của NXB "lớn" như: Giáo dục, Sự thật..., còn lại chiếm không gian khiêm tốn hơn. Đông nhất là mấy gian của Đông Tây, Alpha bán sách giảm giá tới...40%. Thậm chí, người xem có thể mua sách "1 giá" là...10.000 VNĐ.






Điểm nhấn duy nhất vào buổi sáng, có lẽ là 1 cụ bà đã cao tuổi, nhưng vẫn lần mò qua những gian sách, tìm kiếm...1 cái gì đó. Chẳng biết nên buồn hay vui khi thấy hình ảnh này.


Chiếc răng của ông bác

Ông Bác Dang năm nay tính tròn tuổi là 80, nhưng vẻ ngoài trông vẫn khá đẹp lão. Ông thường bảo: "Tao là người thông thiên văn, tường địa lý, nên có thể phần nào cưỡng lại được thiên mệnh". Chẳng biết có thật không, nhưng quả có đôi lần thập tử nhất sinh, ông vẫn qua được cơn bạo bệnh.

Ông Dang có bộ răng đặc biệt đẹp về hình thức. Dù chỉ quanh quẩn xó nhà, thi thoảng mới có khách tới thăm nhưng ông vẫn giành sự quan tâm đặc biệt tới những chiếc răng - vì ông cho đó là góc con người. Răng hoàn toàn thật, chứ không phải là giả đâu nhé. Nhưng đến tuổi này bảo răng ông vẫn còn khỏe thì thực không phải.

Ông bị sâu năm chiếc, nên mỗi khi trời trở rét, ông đau lắm. Mấy lần đi nha sĩ, họ bảo ông nhổ nhưng ông nhất quyết không chịu. Ông bảo rằng:

- "Nếu nhổ thì họ thấy rõ hết khuyết tật, chỉ cần hàn tạm vào là xong".

Thế là người ta cứ hàn tạm vào, nhưng chỉ được vài bữa là nó bong. Không bong sao được khi răng ông không khỏe, nhưng ở tuổi 80 vẫn còn thích ăn thịt. Vâng, tuổi này ông ăn thịt còn khỏe hơn cả thời thanh niên. Chẳng biết có uống thuốc bổ gì không nữa?!

Ông có mấy đứa con chỉ biết ăn tiêu phè phỡn, nên ông không tin chúng. Ông đã bán mấy mảnh đất để trả nợ cho chúng rồi. Thằng thì mở công ty, thằng cho vay nặng lãi, thằng thì lao vào bóng đá, cờ bạc. Đến giờ, ông chẳng còn đất để bán nữa. Nên nay ông chỉ chăm lo cho cái thân mình. Nhất là bộ răng.

Hôm nay, ông đi khám vì lại đau răng. Mấy cái răng sâu nặng lắm. Nha sĩ còn gắp được cả thịt giắt trong kẽ răng, và bảo đó là nguyên nhân gây ra viêm lợi nặng. Nhưng ông thì nhất quyết không chịu từ bỏ thịt. Không cố mà ăn, sắp chết rồi, giữ để làm gì nữa.

Nhưng cái răng số 3 với số 4 gặp vấn đề nặng lắm. Cái số 4 nó mọc xiên đẩy trồi cái số 3 lên. Nha sĩ bảo ông nhổ cái số 3 đi rồi hàn cái số 4 lại. Nếu không làm thế, viêm tủy nặng thì khó chữa lắm. Ông bảo để ông nghĩ đã, vì ông không muốn nhổ lúc này. Tuổi cao rồi, nhổ xong có khi chẳng thọ được bao nhiêu nữa. Nha sĩ cũng khuyên ông thế, và bảo ông suy tính.

Con cháu thì cứ bảo ông dại, ưa hình thức mà chẳng chịu chữa dứt điểm từ trước. Ông chẳng quan tâm. Ông ưa hình thức và thích sống theo ý thích của mình. Nhưng chắc có khi ông phải nhổ răng thật. Vẫn biết sinh, lão, bệnh, tử khó tránh; nhưng... hình thức vẫn quan trọng hơn (!!!).

Mà cũng chẳng biết mình sống được bao nhiêu nữa. Hay có khi để thế cũng được, vì ông nghe nói, mấy thằng nha sĩ ở đó hay phán bố láo lắm. Chẳng biết thế nào mà tin.


Chủ Nhật, 16 tháng 9, 2012

Chổng đít vào lịch sử

Đợt vừa xong có dịp ghé qua Đà Lạt, thăm Dinh Bảo Đại, lại thấy buồn. Buồn bởi đi đâu cũng thấy di tích lịch sử không còn giữ được nguyên trạng, hồn cốt. Tất cả đều nhuốm một màu...nhơ nhớp và...khốn nạn.

Ngay từ lúc bước vào khuôn viên, chợt cảm thấy "kinh hoàng" với tấm biển dịch vụ nằm ngay cửa tòa nhà. Những dãy hàng lưu niệm, dịch vụ mọc lên phá vỡ kiến trúc cảnh quan của một di tích. Thì việc Ban quản lý có bắt người dân phải đep một tấm "bít tất" khỏi làm hỏng di tích bên trong tòa nhà chẳng có nghĩa lý di nhiều.

Lịch sử của một dân tộc không được làm nên chỉ bởi một giai đoạn hay một vài cá nhân. Lịch sử được làm nên bởi toàn dân tộc qua mỗi thời kỳ, qua bao thế hệ. Nên việc có một thái độ đúng mực, tinh thần gìn giữ lưu truyền cho các thế hệ sau là điều cần thiết. Nhưng những người mang cái danh "nhà quản lý" về văn hóa dường như không có được tinh thần đó, chưa hiểu được tinh thần đó. Người ta hình như chỉ mong sao nhanh có tiền, nhanh xong việc.

Còn nhớ, cách đây không lâu, dư luận đã bức xúc trước việc đoàn làm phim "Thái sư Trần Thủ Độ" nghiễm nhiên di dời toàn bộ long vị, bàn thờ của vua Minh Mạng, Hoàng hậu cùng dòng tộc tại chánh điện lăng Minh Mạng để làm bối cảnh quay  phim khiến gần 250 con cháu hậu duệ của vua Minh Mạng và các vua nhà Nguyễn về dâng hương tá hỏa khi không thấy bàn thờ, long vị của vua ở đâu. Ý kiến  của một số quan chức địa phương về sự việc này đã bộc lộ những quan niệm tùy tiện và ấu trĩ về quản lý di sản văn hóa.

Rồi tiếp đến là những di tích lịch sử, văn hóa bị dỡ bỏ xây mới không thương tiếc. Điều đó, khiến chúng ta tự hỏi, "Gìn giữ, bảo tồn, phát huy giá trị văn hóa truyền thống" được thực hiện ra sao?

Sẽ chẳng thể có được lòng tự hào về lịch sử dân tộc, khi ngay bản thân chúng ta vô tình hay hữu ý có thái độ...chổng đít vào lịch sử như thế!
Ảnh 1: Bảng giá dịch vụ


 Ảnh 2: Phía sau tòa nhà

 Ảnh 3: Mái tôn xanh "hài hòa" với kiến trúc xưa

  Ảnh 4: Cửa hàng lưu niệm quanh khu nhà

Thư giãn cuối tuần






















Nguồn: lava360

Thứ Bảy, 15 tháng 9, 2012

Đông-Tây: Immanuel Kant và Phật giáo (bàn về đạo đức)

Đông và Tây luôn tồn tại nhiều điểm bất tương đồng về văn hóa. Tuy nhiên, trên góc độ tư tưởng vẫn có thể tìm thấy những điểm tương đồng. Bởi xét đến cùng, tư tưởng của cả 2 Phương đều phản ánh thế giới khách quan - một thế giới chung.

Nhiều người đánh giá, vấn đề về đạo đức mà Kant đề ra thực khắt khe, và đôi khi khó có thể vươn tới được sự thực hành đầy đủ. Nhưng dù thế nào đi nữa, việc xem xét kỹ càng dưới nhiều góc độ đều thực có ích lợi. Vì những nhà tư tưởng như họ chỉ mang cho chúng ta tấm bè để vượt qua sông.

BÀN VỀ ĐẠO ĐỨC

Theo Kant, giá trị đạo đức của hành động không tính đến hâuh quả của hành động, mà nằm trong ý định của hành động. Điều quan trọng là làm việc đúng vì nó đúng, chứ không vì một số động cơ không nói ra.

Kant viết: "Một ý định tốt không phải do những gì nó tác động hay thực hiện. Nó tốt trong chính bản thân nó, cho dù nó có thành công hay không. Ngay cả nếu ý dịnh này hoàn toàn thiếu quyền năng để đạt đến mực đích; nếu đã nỗ lực tối đa mà vẫn không thực hiện được bất kỳ điều gì cả...thì nó vẫn sẽ tỏa sáng như một viên ngọc quý vì chính bản thân nó đã có giá trị đầy đủ".

Nếu hành động theo một số động cơ khác hơn là nghĩa vụ, ví dụ như tư lợi, thì hành động của chúng ta sẽ thiếu giá trị đạo đức.

Chính vì thế, Từ bi và Vị tha "đáng khen ngợi và động viên, nhưng không đáng kính".

Phật giáo lấy tâm từ bi làm chính. Nhưng thực, cũng có nói tới chuyện động cơ của hành động. Đó chính là Vô duyên từ - nghĩa là lòng từ không có duyên cớ. 

Chúng ta hiện nay lòng từ sanh ra đều có duyên cớ. Tỉ dụ hôm nay có một huynh đệ thấy mình thiếu thức ăn, họ đem qua cho mình một đĩa thức ăn, ngày mai mình thấy huynh đệ đó thiếu thức ăn, nếu mình có thì mình đem cho lại, như vậy lòng từ giúp đỡ nhau đó có duyên cớ chớ đâu phải không duyên cớ. Cả khi những người tật nguyền đến xin mình, có khi mình cũng giúp với lòng không có niệm gì hết, nhưng nhiều khi giúp họ mà mình nghĩ là bố thí cho có phước. Nói có phước tức là một lối bỏ ống chớ gì, như vậy cũng là có duyên cớ... 

Chúng ta vì thấy có người có mình nên làm gì cũng qui về bản ngã, hoặc là bản ngã hưởng ngay bây giờ hoặc mai sau hưởng, nên việc làm có duyên cớ, lòng từ có duyên cớ.... Còn chúng ta hiện nay lòng từ tuy có, nhưng cũng còn mưu toan tính toán hoặc ít hoặc nhiều. Người đời thường nói: thấy phơi lúa mới cho mượn gạo, nếu như không thấy họ phơi lúa thì không muốn cho mượn gạo… (Trích bài giảng của Hòa thượng Thích Thanh Từ)

"Chúng ta giúp nhau phần nhiều là thấy người kia có thể giúp lại mình việc gì mai sau, như thế đều là những việc có tính toán cả, tâm đó chưa phải bình đẳng, chưa phải là cứu kính". 

Nói thế để thấy, dù Đông hay Tây đều hướng con người tới giá trị đạo đức!



Thứ Năm, 13 tháng 9, 2012

Đôi điều về phim Wall Street: Money never sleeps

Đây là một bộ phim hay. Tất nhiên, mỗi người sẽ xem phim theo cách khác nhau. Những chuyên gia tài chính sẽ xem dưới góc độ khác, không giống những khán giả ít kiến thức về tài chính. Và để bàn về tổng thể bộ phim, thì cũng có rất nhiều vấn đề, khó có thể gói gọn lại được. Nhưng có 2 điều khiến mình chú ý: đó là hình ảnh của Gordon Gekko (Micheal Douglas) và ông Lou (Louis Zabel)

Thứ nhất, Gordon Gekko vừa mới ra tù và đến trường Đại học thuyết trình về cuốn sách mới của ông. Sau khi nói chuyện, ông kết thúc bằng 3 từ "Buy my book". Sau đó, có rất nhiều người theo sau, ông ta đã nói đại ý: hết tư vấn miễn phí rồi.

Điểm đáng chú ý ở đây chính là một người sau khi ra khỏi tù, vẫn được xã hội thừa nhận tài năng (thể hiện qua những tràng vỗ tay khi ông thuyết trình). Cùng với đó là triết lý: không có bữa ăn nào miễn phí (Xem thêm bài của Alan Phan)

Thứ hai, chuyện Lou tự tử sau buổi bàn về việc bán công ty bất thành với giá 4USD/cổ phiếu. Gekko có nói với cậu con rể tương lai rằng: Không phải ai ở phố Wall (thời điểm này) cũng dám tự tử và đó là hành động danh dự.  

Tất nhiên, không cứ nhất thiết phải chọn cái chết để thể hiện danh dự. Nhưng đó là một điều đáng để ta suy ngẫm.

Còn nhiều điều thú vị khác trong những câu thoại của phim.

Đã hết thời gian tư vấn miền phí (just joking). He he.

Ai quan tâm thì xem tiếp!



Phòng thí nghiệm mang tên "Ngàn năm văn hiến"

Thôi thì không bàn tới 2 chữ "văn hiến" làm chi cho thêm rối rắm. Người ta đã nói thế rồi, tự nhận là ngàn năm rồi thì cứ thế mà chấp nhận thôi. Kể cũng tốt! Có bề dày thế thì cứ khoe thôi. Thằng nào vặn vẹo cái làm nên "ngàn năm văn hiến" đó là gì, là nó vặn vẹo...THẰNG BỐ nó (đúng tinh thần AQ).

Nhưng hẳn, thủ đô là "vật" thí nghiệm, hay phòng thí nghiệm, (vì vừa là đối tượng, vừa là nơi diễn ra) thì chắc không ai phản đối.


Hẳn nhiều người còn chưa quên, việc Hà Nội bỗng trở nên nổi tiếng...bất thường, không chỉ trong nước mà trên toàn thế giới, khi có GIẢI PHÂN CÁCH....chắn ngã tư. Có một chuyện khá ngượng cho thằng công dân thủ đô, là tôi có một anh bạn Sài Gòn trước giờ ra sân bay, bỗng tỉ tê đòi đi xem bằng được một cái ngã tư như thế. Thế là, tôi phải đưa anh ta tới ngã tư Nguyễn Trí Thanh - Láng.

Rồi nay, sau khi người ta cấm xe ba bánh, xe lam, thì lại định nhập xe tuk tuk của Thái Lan. Lý do là gì ư? Thú thực, tôi chẳng biết, nhưng chắc vì cái xe tuk tuk không chỉ có 3 bánh đâu, mà vì nó có màu sắc đẹp. Và chắc chắn, phải nhập nó về bằng USD.

Nếu không nhập xe tuk tuk, thì sẽ có phương án thử nghiệm tăng cường sản xuất xe đạp điện. Ông chủ tịch Nguyễn Thế Thảo đưa ra lý do là: Xe đạp điện có tốc độ...ngang bằng xe máy (Ông yêu cầu Sở Thương mại cho biện pháp tăng số lượng và giảm giá thành xe đạp điện để người dân thành phố từng bước thay thế xe máy bằng xe đạp điện, bởi phương tiện này không gây ô nhiễm môi trường, diện tích chiếm dụng ít mà tốc độ ngang bằng xe máy.)

Thực mà kể ra hết, chắc cũng còn không ít những thí nghiệm mang đầy tính đỉnh-cao-trí-tuệ như: đổi giờ học (phụ huynh được một phen khốn đốn), thí điểm xây nhà cao tầng gần công viên (he he)....

Không hiểu, đến lúc ra đời Luật Thủ đô, thì điều gì sẽ diễn ra nhỉ? Lúc đó, người dân tha hồ mà thưởng thức món "thí điểm".

Vẫn còn nhớ câu: "Miền Nam đi trước về sau". Nhưng nay có lẽ cần đổi lại: "Miền Bắc đi trước về sau".