Bài toán Cải cách Giáo dục vốn không hề dễ để mà giải được (he he). Nên việc có rất nhiều ý kiến góp ý là điều đáng hoan nghênh (hi hi). Hãy xem người trong cuộc nói gì:
1. ‘Rút ngắn bậc phổ thông sẽ tiết kiệm 10.000 tỷ đồng' : "Cần phải đổi mới quan niệm, coi giáo dục phổ thông chỉ là công cụ, các em ra đời có thể học tiếp. Tiểu học không cần nhiều môn, phổ thông rút ngắn còn 11 lớp", (nguyên Thứ trưởng Bộ GD&ĐT Trần Xuân Nhĩ).
Khi cấp 3 rút một năm, một triệu học sinh bớt được một năm học là đã
tiết kiệm cho xã hội 1 triệu năm. Mỗi em một năm ăn tiêu hết 10 triệu
đồng, khi rút một năm sẽ tiết kiệm cho xã hội một số tiền không nhỏ
trong lúc đất nước còn khó khăn.
2. Học phổ thông trong 9 năm?
Theo ông Lê Trường Tùng, Hiệu trưởng Trường ĐH FPT, cần phải cấu trúc lại nền giáo dục để không chỉ hội nhập quốc tế, tương thích với nhiều quốc gia mà còn định hướng nghề nghiệp, phân luồng nghề nghiệp sớm cho học sinh.
Ông Tùng cũng đưa ra phương án được coi là khả thi “1111” - “1 tiểu - 1 trung - 1 cao - 1 đại” của mình. Theo đó, bậc tiểu học vẫn học 5 năm, cấp THPT học 4 năm. Với mô hình này, học xong 9 năm, học sinh sẽ có bằng tốt nghiệp văn hóa phổ thông.
THPT sẽ được thay bằng 2 năm “dự bị ĐH” (Pre-University) dành cho người muốn học ĐH, học sinh sẽ học theo định hướng chuyên môn qua các môn tự chọn để sau đó lấy kết quả xét tuyển hoặc thi tuyển vào các trường ĐH.
3. Phương án 9+2
PGS Văn Như Cương, Hiệu trưởng Trường THPT Lương Thế Vinh - Hà Nội, khẳng định cấu trúc lại giáo dục phổ thông là rất cần thiết. Tuy nhiên, ông cho rằng nếu học phổ thông chỉ có 9 năm theo như ý kiến của ông Lê Trường Tùng thì không ổn, bởi 15 tuổi hết phổ thông, nếu đi lao động là phạm luật, cũng không phù hợp tâm, sinh lý các em.
PGS Văn Như Cương đưa ra 2 phương án: Một là, học 11 năm hết bậc phổ thông, sau đó ra trường. Những học sinh có chất lượng cao, khoảng 20% - 30% học tiếp năm thứ 12 chia theo các khối ngành (khoảng 4-5 môn học), xem như dự bị ĐH, sau đó thi vào các trường ĐH. Còn lại hầu hết có thể đi học trung cấp, CĐ dạy nghề sau khi học hết lớp 11. Hai là, sau lớp 9, học sinh học lớp 10, 11 nhưng học chuyên ban luôn, mỗi ban học 4 môn. Hiện nay, học sinh THPT học đến 12 môn khiến học sinh không tập trung được, trong khi kiến thức lại bị loãng.
GS Nguyễn Minh Thuyết cũng đưa ra phương án “9 + 2”. Theo ông, chương trình phổ cập là 9 năm, sau đó học sinh tự chọn học các môn phù hợp với tương lai trong vòng 2 năm tiếp theo. Theo ông, đây là 2 năm để định hướng đối với học sinh và thực tế nhiều nước trên thế giới cũng đã đi theo hướng này.
4. Quy trình ngược
Tuy nhiên, dưới góc độ cơ quan nghiên cứu của Bộ GD-ĐT, GS Nguyễn Lộc, Viện phó Viện Khoa học Giáo dục, lại cho rằng giáo dục hiện đang quá tải, nếu chương trình 12 năm rút xuống 10 năm thì sẽ quá tải thế nào?
Ông Lộc cho rằng đổi từ 12 năm xuống 10 năm thì phải đổi toàn bộ chương trình sách giáo khoa (SGK), đào tạo lại giáo viên. Thêm vào đó, lượng giờ học trong trường phổ thông của học sinh Việt Nam hiện nay là thấp vào loại nhất thế giới. Hiện giờ học của Việt Nam chỉ ở mức gần 8.000 giờ trong khi thế giới 9.000 - 12.000 giờ, nếu từ 12 lớp xuống 10 lớp số giờ sẽ còn giảm đi nhiều nữa.
Chiến lược phát triển giáo dục đến năm 2020 vừa được thông qua nêu rõ đến năm 2015 sẽ có chương trình và SGK mới.
Tuy nhiên, theo PGS Văn Như Cương, chiến lược không nói gì đến cấu trúc lại nền giáo dục mà chỉ nói sẽ có chương trình, SGK mới là một quy trình ngược. “Chưa tái cấu trúc chương trình học phổ thông để xác định 10 năm, 11 năm hay 12 năm mà đã viết chương trình, SGK thì rất vô lý. Trước hết, phải xác định rõ ràng cấp 1 học bao nhiêu năm, cấp 2 học bao nhiêu năm, cấp 3 học bao nhiêu năm, có dự bị ĐH không, phân luồng như thế nào... Phải bàn trước, sau đó mới nói đến chương trình, SGK, chuyện gì làm trước phải làm trước, chuyện gì làm sau phải làm sau chứ không thể ngay lập tức nói đến viết SGK” - PGS Văn Như Cương nhấn mạnh.
ĐẤT NƯỚC CHÚNG TA QUẢ LẮM NGƯỜI TÀI!
Thứ Hai, 24 tháng 9, 2012
Thứ Sáu, 21 tháng 9, 2012
Nhớ tiếng gà
Tiếng con gà chọi ông chú chợt vang lên, khiến mình buông cuốn sách xuống. Cái cảm giác ngày xưa lại ùa về. Mình nhớ tiếng con gà kêu, lúc sắp bị giết thịt.
Ngày xưa, vào dịp giỗ tết vẫn thấy con gà nằm bị úp trong cái sọt. Trẻ con xúm quanh nghịch ngợm, có khi khiến nó phọt cả phân ra. Cả đám ồ lên, cười ánh lên nét tinh nghịch.
Nhà nào có giỗ là biết ngay. Cứ nghe tiếng con gà kêu những tiếng cục tác liên hồi thảng thốt, là biết nồi nước đạt trên cái bếp củi đã sôi lên rồi.
Ấy thế mà bao nhiêu năm những ngày ấy đã qua rồi. Giờ chẳng còn nghe được những thanh vị của ngày xưa. Không còn tiếng gà kêu trước khi bị cắt tiết, tiếng con lợn eng éc trong chuồng, hay tiếng chim véo von trên các tán cây đầu ngõ...
Chỉ còn nhà, phố chật chội, lùm xùm những quán ăn nhậu bình dân. Nhà cửa mọc khấp khểnh như bộ răng của em Bống Hồng Nhung. Chắc chẳng có cuộc đại thẩm mỹ như em để có hàm răng trở nên đẹp đẽ hơn.
Rồi lại nhớ tới câu thơ đọc đâu đó trên mạng:
Ngày xưa, vào dịp giỗ tết vẫn thấy con gà nằm bị úp trong cái sọt. Trẻ con xúm quanh nghịch ngợm, có khi khiến nó phọt cả phân ra. Cả đám ồ lên, cười ánh lên nét tinh nghịch.
Nhà nào có giỗ là biết ngay. Cứ nghe tiếng con gà kêu những tiếng cục tác liên hồi thảng thốt, là biết nồi nước đạt trên cái bếp củi đã sôi lên rồi.
Ấy thế mà bao nhiêu năm những ngày ấy đã qua rồi. Giờ chẳng còn nghe được những thanh vị của ngày xưa. Không còn tiếng gà kêu trước khi bị cắt tiết, tiếng con lợn eng éc trong chuồng, hay tiếng chim véo von trên các tán cây đầu ngõ...
Chỉ còn nhà, phố chật chội, lùm xùm những quán ăn nhậu bình dân. Nhà cửa mọc khấp khểnh như bộ răng của em Bống Hồng Nhung. Chắc chẳng có cuộc đại thẩm mỹ như em để có hàm răng trở nên đẹp đẽ hơn.
Rồi lại nhớ tới câu thơ đọc đâu đó trên mạng:
" Còn trời, còn đất, còn non nước
Có dễ ta đâu mãi thế này"
Thứ Năm, 20 tháng 9, 2012
Ca dao-Tục ngữ
- Bao giờ cho đến tháng ba
Ếch cắn cổ rắn, tha ra ngoài đồng
- Hùm nằm cho lợn liếm lông
Một chục quả hồng nuốt lão tám mươi
- Ông trăng mà lấy bà trời
Tháng năm ăn cưới, tháng mười nộp treo
- Con lợn to bằng con mèo
Làng ăn chẳng hết, đem treo cột đình
- Con voi nằm dưới gậm giường
Cóc đi đánh giặc, bốn phương nhọc nhằn
- Chuồn chuồn thấy cám thì ăn
Lợn kia thấy cám, nhọc nhằn bay qua
- Trời mưa cho mối bắt gà
Cào cào đuổi cá, chui qua khe rào
- Chó con bắt trạch dưới ao
Có một quả đào, ném ngã năm cô
- Thóc giống cắn chuột trong bồ
Một trăm con muỗi đuổi vồ con trâu
- Chim chích cắn cổ diều hâu
Gà con tha quạ, biết đâu mà tìm
- Bong bóng thì chìm, gỗ lim thì nổi
Đào ao bằng chổi, quét nhà bằng mai
- Hòn đá dẻo dai, hòn xôi chắc rắn
Gan lợn thì đắng, bồ hòn thì bùi
- Hương hoa thì hôi, nhất thơm là cú
Đàn ông to vú, đàn bà rậm râu
- Con cá mày ở dưới ao
Tao tát nước vào, mày chạy đi đâu
- Ngồi buồn vác giỏ đi câu
Được ả Thị Màu con gái phú ông
- Sông Hồng rộng chẳng tày gang
Bắc cầu dải yếm cho chàng sang chơi
- Chơi cho quạt lá long nhài
Cầu Ô gãy nhịp, thuyền chài bong đinh.
- Bao giờ cây cải làm đình
Gỗ lim thái ghém thì mình lấy ta
- Bao giờ trạch đẻ ngọn đa
Sáo đẻ dưới nước thì ta lấy mình
- Lênh đênh bảy lá thuyền tình
Chìm ba bến nước mới tìm thấy hoa.
- Con rận bằng con ba ba
Đêm nằm nó ngáy cả nhà thất kinh.
- Hùm nằm cho lợn liếm lông
Một chục quả hồng nuốt lão tám mươi
- Ông trăng mà lấy bà trời
Tháng năm ăn cưới, tháng mười nộp treo
- Con lợn to bằng con mèo
Làng ăn chẳng hết, đem treo cột đình
- Con voi nằm dưới gậm giường
Cóc đi đánh giặc, bốn phương nhọc nhằn
- Chuồn chuồn thấy cám thì ăn
Lợn kia thấy cám, nhọc nhằn bay qua
- Trời mưa cho mối bắt gà
Cào cào đuổi cá, chui qua khe rào
- Chó con bắt trạch dưới ao
Có một quả đào, ném ngã năm cô
- Thóc giống cắn chuột trong bồ
Một trăm con muỗi đuổi vồ con trâu
- Chim chích cắn cổ diều hâu
Gà con tha quạ, biết đâu mà tìm
- Bong bóng thì chìm, gỗ lim thì nổi
Đào ao bằng chổi, quét nhà bằng mai
- Hòn đá dẻo dai, hòn xôi chắc rắn
Gan lợn thì đắng, bồ hòn thì bùi
- Hương hoa thì hôi, nhất thơm là cú
Đàn ông to vú, đàn bà rậm râu
- Con cá mày ở dưới ao
Tao tát nước vào, mày chạy đi đâu
- Ngồi buồn vác giỏ đi câu
Được ả Thị Màu con gái phú ông
- Sông Hồng rộng chẳng tày gang
Bắc cầu dải yếm cho chàng sang chơi
- Chơi cho quạt lá long nhài
Cầu Ô gãy nhịp, thuyền chài bong đinh.
- Bao giờ cây cải làm đình
Gỗ lim thái ghém thì mình lấy ta
- Bao giờ trạch đẻ ngọn đa
Sáo đẻ dưới nước thì ta lấy mình
- Lênh đênh bảy lá thuyền tình
Chìm ba bến nước mới tìm thấy hoa.
- Con rận bằng con ba ba
Đêm nằm nó ngáy cả nhà thất kinh.
Giật mình!
Lần theo đường link của một anh bạn trên Facbook, thì biết tới câu chuyện của một giáo viên dạy sử ở THPT Phan Đình Phùng (Trò chuyện với cô giáo dạy sử gây sốt trên Facebook). Học sinh yêu mến cô quá, nên lập ra một Fanpage trên Facebook có tên "Hội phát cuồng vì cá tính cô Dung sử thpt Phan Đình Phùng".
Chẳng dễ mà thời nay có được giáo viên khiến học sinh...phát cuồng. Nhưng phát cuồng theo cách nào thì còn phải xem.
Và học sinh phát cuồng vì những phát ngôn như dưới đây:
Bổ sung thêm những câu "bất hủ":
"Có lần trông kiểm tra cô phát hiện ra mấy đứa đang quay bài. Cô thu hết lên bàn rồi bảo: "Quay ruột mèo là kiểu quay... quê nhất trên đời". Cả lớp nhao nhao lên hỏi cô quay kiểu nào mới hay. Cô bảo: "Thi tốt nghiệp xong tôi sẽ dạy"".
"Hình phạt của cô đối với những học sinh nói chuyện: Cô sẽ bắt vẽ cái ông Gandhi gì gì đấy. Lần khác thì cô bắt vẽ cái hình người ta đi biểu tình xong bảo là :"Tôi đếm đủ số đầu người đấy đừng có vẽ ăn bớt".
Vậy tại sao lại cấm "Sát thủ đầu mưng mủ" nhỉ?
Chẳng dễ mà thời nay có được giáo viên khiến học sinh...phát cuồng. Nhưng phát cuồng theo cách nào thì còn phải xem.
Và học sinh phát cuồng vì những phát ngôn như dưới đây:
(Ảnh lấy từ tiin.vn)
Bổ sung thêm những câu "bất hủ":
"Có lần trông kiểm tra cô phát hiện ra mấy đứa đang quay bài. Cô thu hết lên bàn rồi bảo: "Quay ruột mèo là kiểu quay... quê nhất trên đời". Cả lớp nhao nhao lên hỏi cô quay kiểu nào mới hay. Cô bảo: "Thi tốt nghiệp xong tôi sẽ dạy"".
"Hình phạt của cô đối với những học sinh nói chuyện: Cô sẽ bắt vẽ cái ông Gandhi gì gì đấy. Lần khác thì cô bắt vẽ cái hình người ta đi biểu tình xong bảo là :"Tôi đếm đủ số đầu người đấy đừng có vẽ ăn bớt".
Vậy tại sao lại cấm "Sát thủ đầu mưng mủ" nhỉ?
Thoát Phân luận
Ở xứ nọ, thiên tai giáng xuống, đất đai dần trở nên cằn cỗi, mất mùa hạn hán liên tiếp mấy năm. Những người dân sống ở vùng đó dần bỏ xứ đi hết, chỉ còn lại loài chó trụ lại được. Năm này qua năm khác, chúng dần sinh đẻ thành đàn thành lũ.
Một hôm, những con chó già nhất trong vùng họp lại với nhau dưới bóng cây đa sân đình. Con chó già nhất tên là Trưởng lão chủ trì buổi họp bất thường. Khi tất cả tươm tất ngồi đâu và đó, nó đứng lên phát biểu:
- Tôi có một vấn đề suy nghĩ đã rất lâu. Kể từ ngày con người đi khỏi chỗ này, chúng ta đã duy trì được nòi giống và phát triển cho tới ngày hôm nay. Nhưng sớm muộn gì, con người cũng sẽ quay trở lại.
Nó ngừng một chút, quan sát xem thái độ của đàn chó xung quanh. Thấy con nào con nấy đều chăm chú lắng nghe, Trưởng lão nói tiếp:
- Từ xưa tới nay, chúng ta vẫn bị xem thường là giống vật hạ đẳng, vì phải ăn phân con người. Cái đó bị con người xem như một sự thật hiển nhiên. Còn tôi cho rằng, đó là một phần thói quen do lịch sử để lại. Mấy ngàn năm qua, dưới sự đè nén của con người, chúng ta buộc phải ăn thứ bẩn thỉu đó. Nhưng tôi nghĩ, chúng ta có thể thay đổi được.
Nó dừng lại một chút, rồi nói tiếp:
- Loài chó chúng ta, vốn không phải là loài kém thông minh. Nhưng vì xã hội chúng ta được tổ chức không tốt, lý thuyết về xã hội chưa được phát triển. Tuy thế, với tình huống hiện nay, chúng ta cần phải quyết tâm tìm ra giải pháp thay đổi nguồn thức ăn. Tôi đề nghị, tất cả những con thông minh nhất sẽ nghiên cứu vấn đề "THOÁT PHÂN LUẬN". Các anh thấy thế nào?
Một con cũng khá già, giơ tay lên xin phát biểu:
- Thưa Trưởng lão, cứ cho là chúng ta thực hiện xong "Thoát Phân luận", thì chúng ta sẽ ăn cái gì bây giờ?
Trưởng Lão điềm nhiên trả lời:
- Tất nhiên, chúng ta sẽ ăn xương, ăn cơm.
- Chúng ta không phải là loài ăn thịt thì làm sao săn các loài khác được. Còn cơm thì phải trồng lúa, mà chúng ta có biết trồng lúa đâu?
Trưởng lão bỡ ngỡ trước lý lẽ vừa đưa ra. Nó không biết phải giải thích thế nào, vì thực vấn đề "Thoát Phân luận" đưa ra chỉ là suy nghĩ đến nhất thời. Nó chưa thực tìm hiểu sâu.
Suy nghĩ hồi lâu, Trưởng lão nói:
- Đó là vẫn đề tôi đặt ra thế để chúng ta nghiên cứu. Đúng là "Thoát Phân luận" xong, làm thế nào để phát triển thì quả thực tôi vẫn chưa nghĩ ra. Nhưng các anh cũng cần suy nghĩ xem như thế nào.
Không khí im lặng bao trùm toàn bộ đàn chó. Đúng là vấn đề đặt ra quả thực rất hợp lý. Nhưng chúng cũng chưa thể tìm ra giải pháp nào khi thiếu vắng hình bóng của CON NGƯỜI.
Vì quả thật, chính con người đưa chúng từ tự nhiên, thuần dưỡng chúng cho tới ngày hôm nay.
Một hôm, những con chó già nhất trong vùng họp lại với nhau dưới bóng cây đa sân đình. Con chó già nhất tên là Trưởng lão chủ trì buổi họp bất thường. Khi tất cả tươm tất ngồi đâu và đó, nó đứng lên phát biểu:
- Tôi có một vấn đề suy nghĩ đã rất lâu. Kể từ ngày con người đi khỏi chỗ này, chúng ta đã duy trì được nòi giống và phát triển cho tới ngày hôm nay. Nhưng sớm muộn gì, con người cũng sẽ quay trở lại.
Nó ngừng một chút, quan sát xem thái độ của đàn chó xung quanh. Thấy con nào con nấy đều chăm chú lắng nghe, Trưởng lão nói tiếp:
- Từ xưa tới nay, chúng ta vẫn bị xem thường là giống vật hạ đẳng, vì phải ăn phân con người. Cái đó bị con người xem như một sự thật hiển nhiên. Còn tôi cho rằng, đó là một phần thói quen do lịch sử để lại. Mấy ngàn năm qua, dưới sự đè nén của con người, chúng ta buộc phải ăn thứ bẩn thỉu đó. Nhưng tôi nghĩ, chúng ta có thể thay đổi được.
Nó dừng lại một chút, rồi nói tiếp:
- Loài chó chúng ta, vốn không phải là loài kém thông minh. Nhưng vì xã hội chúng ta được tổ chức không tốt, lý thuyết về xã hội chưa được phát triển. Tuy thế, với tình huống hiện nay, chúng ta cần phải quyết tâm tìm ra giải pháp thay đổi nguồn thức ăn. Tôi đề nghị, tất cả những con thông minh nhất sẽ nghiên cứu vấn đề "THOÁT PHÂN LUẬN". Các anh thấy thế nào?
Một con cũng khá già, giơ tay lên xin phát biểu:
- Thưa Trưởng lão, cứ cho là chúng ta thực hiện xong "Thoát Phân luận", thì chúng ta sẽ ăn cái gì bây giờ?
Trưởng Lão điềm nhiên trả lời:
- Tất nhiên, chúng ta sẽ ăn xương, ăn cơm.
- Chúng ta không phải là loài ăn thịt thì làm sao săn các loài khác được. Còn cơm thì phải trồng lúa, mà chúng ta có biết trồng lúa đâu?
Trưởng lão bỡ ngỡ trước lý lẽ vừa đưa ra. Nó không biết phải giải thích thế nào, vì thực vấn đề "Thoát Phân luận" đưa ra chỉ là suy nghĩ đến nhất thời. Nó chưa thực tìm hiểu sâu.
Suy nghĩ hồi lâu, Trưởng lão nói:
- Đó là vẫn đề tôi đặt ra thế để chúng ta nghiên cứu. Đúng là "Thoát Phân luận" xong, làm thế nào để phát triển thì quả thực tôi vẫn chưa nghĩ ra. Nhưng các anh cũng cần suy nghĩ xem như thế nào.
Không khí im lặng bao trùm toàn bộ đàn chó. Đúng là vấn đề đặt ra quả thực rất hợp lý. Nhưng chúng cũng chưa thể tìm ra giải pháp nào khi thiếu vắng hình bóng của CON NGƯỜI.
Vì quả thật, chính con người đưa chúng từ tự nhiên, thuần dưỡng chúng cho tới ngày hôm nay.
Thứ Tư, 19 tháng 9, 2012
Nền khoa học "tự sướng"
Vừa đọc thấy thông tin "Từ tháng 10 năm nay, các ứng viên cho chức danh GS, PGS không phải đáp ứng quy định sử dụng thành thạo ngoại ngữ. Đây là điểm thay đổi trong quy trình xét công nhận chức danh GS, PGS được đưa ra theo một thông tư sửa đổi do Bộ GD-ĐT ban hành ngày 11/9".
Như vậy là, điều kiện trở thành GS và PGS đã trở nên...thông thoáng hơn. Hàng năm, sẽ có thêm nhiều người nữa được phong danh hiệu này. Mà ắt hẳn, trước khi về hưu được phong học hàm hẳn sẽ có thêm cái gì đó ở tuổi "dưỡng già" (xin lỗi những vị GS, PGS chân chính!)
Tuy nhiên, theo TS Nguyễn Văn Tuấn: "Đại đa số các tập san khoa học trên thế giới dùng tiếng Anh như là một ngôn ngữ chính thức. Ngay cả tập san khoa học ở các nước mà tiếng mẹ đẻ không phải là tiếng Anh (như Hà Lan, Thuỵ Điển, Na Uy, Phần Lan, Thái Lan, Mã Lai, thậm chí China, v.v.) cũng sử dụng tiếng Anh. Ngoài ra, các tập san tiếng Anh thường có tầm ảnh hưởng lớn hơn các tập san không viết bằng tiếng Anh. Đó là một thực tế.
Chẳng những tập san khoa học, mà ngay cả các hội nghị quốc tế cũng sử dụng tiếng Anh như là một ngôn ngữ chính thức. Một thống kê [tôi đã quên nguồn] cho biết 99% các hội nghị y khoa tầm quốc tế trên thế giới đều dùng tiếng Anh".
Thế nên, khi đưa ra quyết định trên, chúng ta đã khẳng định rằng ngoại ngữ nói chung và tiếng Anh nói riêng không thực sự cần thiết. Các vị GS, PGS của chúng ta không cần phải có công trình đăng trên các tập san trên thế giới. "Đá sân nhà" là đủ! Đó chính là tuyên bố đanh thép rằng, chúng ta hoàn toàn có thể phát triển độc lập với nền khoa học thế giới.
Với độ ngũ khoảng 9000 GS như hiện nay, chúng ta hoàn toàn có năng lực đưa đất nước hoàn thành mục tiêu, tới năm 2020 về cơ bản trở thành một nước công nghiệp.
Đất nước đã có đủ yếu tố để hình thành nên một "nền khoa học tự sướng"!
Như vậy là, điều kiện trở thành GS và PGS đã trở nên...thông thoáng hơn. Hàng năm, sẽ có thêm nhiều người nữa được phong danh hiệu này. Mà ắt hẳn, trước khi về hưu được phong học hàm hẳn sẽ có thêm cái gì đó ở tuổi "dưỡng già" (xin lỗi những vị GS, PGS chân chính!)
Tuy nhiên, theo TS Nguyễn Văn Tuấn: "Đại đa số các tập san khoa học trên thế giới dùng tiếng Anh như là một ngôn ngữ chính thức. Ngay cả tập san khoa học ở các nước mà tiếng mẹ đẻ không phải là tiếng Anh (như Hà Lan, Thuỵ Điển, Na Uy, Phần Lan, Thái Lan, Mã Lai, thậm chí China, v.v.) cũng sử dụng tiếng Anh. Ngoài ra, các tập san tiếng Anh thường có tầm ảnh hưởng lớn hơn các tập san không viết bằng tiếng Anh. Đó là một thực tế.
Chẳng những tập san khoa học, mà ngay cả các hội nghị quốc tế cũng sử dụng tiếng Anh như là một ngôn ngữ chính thức. Một thống kê [tôi đã quên nguồn] cho biết 99% các hội nghị y khoa tầm quốc tế trên thế giới đều dùng tiếng Anh".
Thế nên, khi đưa ra quyết định trên, chúng ta đã khẳng định rằng ngoại ngữ nói chung và tiếng Anh nói riêng không thực sự cần thiết. Các vị GS, PGS của chúng ta không cần phải có công trình đăng trên các tập san trên thế giới. "Đá sân nhà" là đủ! Đó chính là tuyên bố đanh thép rằng, chúng ta hoàn toàn có thể phát triển độc lập với nền khoa học thế giới.
Với độ ngũ khoảng 9000 GS như hiện nay, chúng ta hoàn toàn có năng lực đưa đất nước hoàn thành mục tiêu, tới năm 2020 về cơ bản trở thành một nước công nghiệp.
Đất nước đã có đủ yếu tố để hình thành nên một "nền khoa học tự sướng"!
Thứ Ba, 18 tháng 9, 2012
Bộ trưởng Đức gốc Việt: "Chưa hề có lý do học tiếng Việt"
LTS: Thấy báo chí nhà ta cứ bàn mãi về chuyện "gốc Việt" của ông Bộ trưởng Đức như kiểu....thấy sang bắt quàng làm họ. Nên thiển nghĩ, cần có một cái nhìn khách quan và đúng mực. Vì vậy, có thêm nguồn thông tin là một việc cần thiết!
Trong bài phỏng vấn với Spiegel, một tuần san tin tức nổi tiếng của Đức, Bộ trưởng Đức gốc Việt Rösler đã hé lộ những cảm xúc của mình về nơi chôn nhau cắt rốn.
Bộ trưởng Đức gốc Việt: "Chưa hề có lý do học tiếng Việt"
Trong bài phỏng vấn với Spiegel, một tuần san tin tức nổi tiếng của Đức, Bộ trưởng Đức gốc Việt Rösler đã hé lộ những cảm xúc của mình về nơi chôn nhau cắt rốn.
1. Đến Việt Nam không phải vì việc cá nhân
Philipp Rösler ra đời năm 1973 tại Sóc Trăng, Việt Nam. Anh đã được 2 nữ tu, Mary Marthe và Sylvie Marthe, cưu mang cho đến 9 tháng tuổi, khi anh được một cặp vợ chồng người Đức nhận nuôi và đem về Đức. Rösler chưa bao giờ muốn biết rõ về quá khứ của mình. Anh cảm thấy việc tìm kiếm một thứ gì đó có nghĩa là đã đánh mất thứ gì đó, trong khi bản thân anh lại không cảm thấy mình thiếu bất cứ thứ gì. Anh không có cảm giác đặc biệt gì về quê hương Việt Nam. Đối với Rösler, nước Đức là quê nhà. Việt Nam chỉ là một phần trong cuộc sống của anh mà anh thậm chí còn không nhớ nổi. Đây là những cảm xúc mà Rösler dành cho quê hương, được anh nhắc lại nhiều lần khi được hỏi về Việt Nam.
Khi được hỏi anh có học một số từ tiếng Việt khi đến Việt Nam không, Rösler khẳng định: “Đó sẽ là một việc không thành tâm. Tôi có gắn kết với nước Việt Nam vì đó là một phần cuộc đời tôi, nhưng tôi đến Việt Nam lần này với tư cách Bộ trưởng Kinh tế Đức”.
Hình ảnh Philipp Rösler thuở bé
2. “Việt Nam không có ý nghĩa đặc biệt nào với tôi”
Trong một bài phỏng vấn khác của Spiegel, khi được hỏi “Anh có từng cố học tiếng Việt” hay không, Rösler cũng trả lời chắc nịch: “Không, tôi chưa từng có lý do nào để làm vậy”. Điều này cũng dễ hiểu vì Rosler có liên quan với nước Đức, nơi anh lớn lên và thành công, nhiều hơn là với Việt Nam, nơi anh sinh ra: “Tôi là người Đức, và tôi luôn cảm thấy mình giống như một người Đức”.
Phải đến năm 33 tuổi, Rösler mới về thăm Việt Nam lần đầu tiên. Anh nói “Đơn giản là tôi chẳng bao giờ có mong muốn quay trở về, vì Việt Nam chẳng có bất cứ ý nghĩa đặc biệt nào với tôi. Nếu anh không thiếu thứ gì, anh sẽ không đi tìm kiếm thứ gì cả. Cuối cùng tôi vẫn đi vì vợ tôi đã nói với tôi: “Chúng ta muốn có con, và em muốn mình có thể nói cho chúng biết về đất nước nơi anh đã sinh ra"”.
Trong chuyến về thăm Việt Nam lần đầu tiên năm 2006 theo lời thuyết phục của vợ, anh đã quyết định không đến Sóc Trăng, nơi anh sinh ra và cũng là nơi có cô nhi viện mà anh đã được cưu mang thuở bé. Mặc dù đã có tìm kiếm địa điểm mình sinh ra là Sóc Trăng, nhưng cuối cùng Rösler và vợ đã không viếng thăm nơi đó. Rösler nghĩ rằng Sóc Trăng có thể không khác gì mấy so với những địa điểm khác tại Việt Nam. Tuy không gặp được 2 nữ tu đã cưu mang anh khi bé vào năm 2006, nhưng sau đó Rösler đã có liên lạc qua email với một trong 2 người. Rösler cũng cho biết anh không hề muốn biết tình cảnh nào đã đẩy mình đến cô nhi viện ở Sóc Trăng.
Khi được hỏi tại sao anh không đi tìm cha mẹ ruột, Rösler cũng chia sẻ thẳng thắn: “Đối với tôi, cha (nuôi) tôi cũng như cha ruột. Mọi việc vẫn tốt đẹp theo cách của nó. Tôi không thiếu thốn bất cứ thứ gì”.
Trả lời câu hỏi "Anh có thôi thúc nào để tìm lại nguồn gốc của mình không?", Rösler cho biết: "Không, chưa bao giờ. Nước Đức là quê nhà tôi. Việt Nam là một phần cuộc sống của tôi mà tôi không có ký ức nào gợi nhớ về. Tôi lớn lên ở Đức. Ở đây có gia đình tôi, cha tôi và bạn bè tôi".
Trong chuyến thăm Việt Nam lần này, Rösler khẳng định anh không có kế hoạch đi ngao du cá nhân nào, vì anh đến đây với tư cách Bộ trưởng Kinh tế, đại diện cho nền kinh tế Đức. Khi được hỏi ông có kế hoạch nào để thăm thành phố nơi ông sinh ra, Rösler không ngại ngần trả lời: "Không, chúng tôi không có kế hoạch cho việc đó. Nó chẳng có ý nghĩa sâu sắc nào hơn đối với tôi."
3. Người châu Á đáng ngưỡng mộ
Nói về nguồn gốc châu Á của mình với tạp chi Spiegel, Rösler cho biết vẻ ngoài đậm nét Á Đông của mình đã nói lên nguồn gốc, tuy nhiên anh không tinh thông võ thuật phương Đông và cũng không thường ăn thức ăn châu Á.
Với cương vị một người châu Á hiếm hoi trong hàng ngũ lãnh đạo ở Đức cũng như ở các nước phương Tây nói chung, Philipp Rösler đã từng gặp phải những ánh mắt ngạc nhiên. Tuy nhiên, anh cũng chia sẻ rằng tổng thống Obama đã không quá kinh ngạc khi thấy một người châu Á giữ vị trí cao trong bộ máy chính quyền Đức. Obama có vẻ thực sự thích thú và muốn tìm hiểu thêm về con đường sự nghiệp của Rösler.
Rösler cũng cho biết nhiều người xem anh như một hình mẫu lý tưởng. Khi chuẩn bị trở thành bộ trưởng, anh đã gặp một người da đen tại một nhà hàng. Ông này đã nói với Rösler: “Tôi nghĩ thật tuyệt vời khi một trong số những người chúng ta đã đến được đỉnh vinh quang”. Rösler rất hài lòng về câu nói đó vì anh nghĩ đó là lời chia sẻ thật lòng và đến từ trái tim.
Bài viết được dịch từ hai bài phỏng vấn Philipp Rösler trên báo Spiegel:
http://www.spiegel.de/international/germany/spiegel-interview-with-economics-minister-roesler-i-used-to-dream-i-was-a-vietnamese-prince-a-775202.html
http://www.spiegel.de/international/world/interview-with-german-economy-minister-philipp-roesler-about-vietnam-a-855880.html
Nguồn: thebox.vn
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)





