Thứ Tư, 5 tháng 9, 2012

Uy lực của Conan Doyle

1. Chuyện kể có một lần, Conan Doyle nhận được một bức thư gửi từ Brazil, trong thư nói: "Nếu có thể, tôi rất mong có được một tấm thiệp do ngài ký tên. Tôi muốn để nó trong phòng. Như thế, không những ngày nào tôi cũng được gặp ngài, mà nếu tên trộm bước vào, vừa nhìn thấy danh thiếp của ngài nó sẽ sợ chạy mất dép".

Thực thì, không biết có tên trộm nào sợ chạy mấy dép hay không, nhưng hẳn có khá nhiều người đã từng nghĩ sẽ viết những bức thư kiểu như vậy. Nhất là ở những nơi, quan trên rủ bóng mát tới đâu thì có người được che tới đó.

2. Bữa trước, vừa bàn chuyện doanh nghiệp xăng dầu hút máu như đám rận, nay thì đã thấy báo chí phanh phui, điểm mặt chỉ tên từng "anh hào".

"Thống kê của Tổng cục cho thấy, tính từ năm 2009 đến hết tháng 6/2012, các DN đã tạm nhập gần 10 triệu tấn xăng dầu nhưng lại chỉ tái xuất có hơn 8 triệu tấn. Số xăng dầu tạm nhập mà không tái xuất còn tồn tới hơn 1,98 triệu tấn, giá trị 1,4 tỷ USD. Điều đáng nói là, hiện tượng tạm nhập ồ ạt nhưng tái xuất nhỏ giọt hoặc thậm chí, không tái xuất như đăng ký ban đầu là một xu hướng phổ biến ở hầu hết các DN đầu mối. Năm sau, hàng tạm nhập mà không tái xuất ở mỗi DN lại gia tăng mạnh so với năm trước".

Theo như bài báo của Vietnamnet, thì hiện tượng này đã xảy ra đã được....3 năm rồi, nhưng nay mới bị phát hiện. Chẳng cần phải bàn dài dòng, về mặt luật pháp, các doanh nghiệp này mắc tội TRỐN THUẾ. Doanh nghiệp thực hiện thủ đoạn này chắc chắn biết mình phạm tội, nhưng tại sao vẫn làm?

Hay bởi họ đã có tấm thiệp của ngài.....Conan Doyle?

3. Chuyện phiếm chút thế này. Mình có vài lần đến nhà mấy "ông anh" làm kinh doanh. Người thì buôn thép, người làm BĐS, người thì buôn ô tô. Họ có đặc điểm chung là....TREO ẢNH. Đó là ảnh của ông Chủ tịch X, Tổng thư ký hội Y, Phó Tổng Giám đốc đài Z. Chẳng biết các bác trong ảnh có được chi không, nhưng rõ cái ảnh trên tường phải có tác dụng gì đó, thì người ta mới treo như thế.

Vợ mình tối qua hỏi:  

- Vợ nuôi chồng thêm 10 năm nữa không biết có trở thành cái gì không?

 - Thành cái gì là sao?

- Nghĩa là 10 năm nữa có thân được với ông quan chức nào để nhờ vả ấy!

Nghe xong, thấy ngậm ngùi. Chẳng biết phải trả lời làm sao. Hay ngày mai, mình viết thư cho Conan Doyle để xin 1 tấm thiệp để ở nhà nhỉ?



Câu chuyện về Charlie

Nghịch cảnh thường thể hiện nhân tài; trong khi thịnh vượng lại che giấu nó (Adversity is wont to reveal genius, prosperity to hide it.) Horace
Một thú vui của tôi trong thời gian rãnh rổi giữa các cuộc họp khi đi công tác là gặp các doanh gia Việt để tìm hiểu thêm về con người họ: yếu tố thành công hay thất bại, môi trường kinh doanh và những trải nghiệm thú vị. Kỳ về Mỹ vừa qua, một bạn trẻ giới thiệu tôi với một đại gia Việt kiều khá thành công và nổi tiếng trong cộng đồng: anh Charlie Tôn Quý.
Sáng tạo để vượt khó
Anh Quý là một thuyền nhân đến Mỹ một mình năm 14 tuổi và cư ngụ tại bang Louisiana từ 1986. Vừa đi học vừa đi làm anh tốt nghiệp kỹ sư hóa học tại LSU và lập gia đình vào giữa thập niên 1990s. Vợ anh kinh doanh tiệm nail ở đây nên anh không đi làm mà mở một tiệm cung cấp linh kiện và hóa chất cho các tiêm nails khác.
Cuộc sống tạm ổn định cho đến khi anh quan sát khách hàng thăm viếng chuỗi siêu thị Wal Mart (có hơn 70% là phụ nữ) và nẩy ra ý tưởng xin Wal Mart cho phép anh mở các tiệm nails ngay trong khu thương mại của họ. Phải mất hơn 2 năm để thuyết phục Wall Mart và cho đến năm nay, các cửa hàng Regal Nails làm theo phương thức “nhượng quyền” (franchise) đã lên đến con số hơn 1,100 tiệm. Tại California, người Việt làm chủ đến 80% các tiệm nails và tỷ lệ cho toàn quốc là 44%.
Con số thực của đại gia thực
Vì là công ty tư nhân nên Regal Nails không thông báo số liệu tài chánh. Nhưng nếu tính mỗi tiệm nail có doanh thu trung bình là 34,000 đô la một tháng (theo tạp chí Nails), thì đế chế Regal Nails của anh Quý có doanh thu hàng năm khoảng 450 triệu đô la. Mức lời của công ty dịch vụ thường cao gấp đôi công ty sản xuất nên nếu Regal Nails niêm yết trên sàn HOSE, đây sẽ là một cổ phiếu blue chip “hot” nhất vì lý do thứ hai: Regal Nails gần như không có nợ.
Trước khi gặp anh, tôi đã ấn tượng với thành quả và con số. Sau khi gặp anh, tôi hưng phấn và lạc quan hơn vể thế hệ doanh nhân trẻ của chúng ta. Ngoài mái tóc bềnh bồng dải như một hippie thời 60s, vị đại gia 41 tuổi này trông thật bình dị và dễ thương với chiếc áo thun trắng và chiếc quần jean đã bạc mầu.
Để tiện việc, tôi đến gặp anh một buổi trưa hè khá mát ở khu Wal Mart mới xây tại Foothill Ranch, California. Anh Quý đang khởi công xây dựng một chuỗi tiệm nail và spa cao cấp lấy tên là Isis. Đây là tiệm đầu tiên và kế hoạch là sẽ hoàn tất thêm 5 tiệm trước cuối năm, kể cả 2 tiệm ở Australia. Tôi ái ngại nhìn anh đầu tắt mặt tối với đám nhân công xây dựng, bò ra dưới sàn giúp họ từng vít nối để bảo đảm an toàn cho các kệ tủ; rồi quay qua làm việc với nhóm IT về hệ thống vận hành và khuyến mãi gắn trên mỗi Ipad cho từng khách hàng; sau dó chỉ dẫn nhóm quay phim về cuốn video huấn luyện nhân viên. Và trăm công việc khác, qua phone hay qua Emails.
Góc nhìn sâu hơn
Sau 1 tiếng, anh chở tôi ra một tiệm phở gần đó để anh em có không gian riêng tâm sự. Giống tôi, anh thuê một chiếc xe Nissan cỡ nhỏ và tự lái như một nhân viên trung cấp. Không gì để thể hiện và khoe khoang. Câu chuyện giữa hai người cũng bộc trực, thành thực và đi ngay vào các vấn đề anh đang trực diện và nhờ tư vấn. Anh không nói gì đến thành quả đã đạt được mà chỉ về những mục tiêu phải đạt đến trong 1 năm, 5 năm và 10 năm. Anh cũng cho thấy một người đàn ông yêu vợ con và gia đình, không thích nhậu nhẹt hay lăng nhăng. Tôi nói ở điểm này anh giỏi hơn tôi nhiều vì khoảng tuổi anh, hồi xưa tôi cũng thích “nổ” và “hư hỏng” lắm. Anh cười hiền, nói không có thì giờ.
Tôi hỏi anh có làm ăn gì ở Việt Nam? Anh chỉ về nước một lần, được vài ngày, muốn tìm đối tác để gia công cho họ vài linh kiện cho nhà máy của anh bên Mỹ, nhưng lối làm việc và cách giao tiếp của họ không phù hợp lắm với nhu cầu về chất lượng và tiếp liệu. Anh cũng nói là anh có gặp vài quan chức và họ làm anh “sợ”.
Ba công thức của thành công
Tôi hỏi điều anh quan tâm nhất trong kinh doanh là gì? Anh nói “sự thỏa mãn của khách hàng”. Anh chứng tỏ điều này khi lăn ra đất để đo độ mềm của chỗ để chân, thử đi thử lại menu của Ipad (gắn trên ghế ngồi khi khách đợi hay ngồi cho thợ làm), chọn chương trình các video trên màn ảnh siêu phẳng để khách thưởng thức, loại rượu vang hay sâm banh mời khách khi họ bước vào tiệm, độ nóng chiếc khăn ấp mặt, những loại hóa chất hữu cơ và thân thiện môi trường đang được nghiên cứu….
Điều quan tâm thứ hai của anh là “đội ngũ nhân viên”. Bao quanh anh là nhóm quản lý, toàn người trẻ, tốt nghiệp đại học, chuyên sâu về IT, năng động sáng tạo và được huấn luyện ít nhất 6 tháng về nghệ thuật làm thỏa mãn khách hàng và xử lý các tình thế khó khăn.
Điều quan tâm thứ ba của anh là làm sao tiếp tục xây dựng và “bảo tồn hai thương hiệu” Regal và Isis để giữ vững vị thế trên một thị trường rất cạnh tranh. Muốn bám trụ, phải đi trước thiên hạ vài năm qua sản phẩm “xanh”, qua tiếp thị mạng xã hội, qua phần mềm quản lý, qua huấn luyện và đào tạo. Anh cho biết kỹ nghệ nail tại Mỹ đạt 6 tỷ đô la năm rồi và khoảng 1.5 tỷ đô la tại Âu và Úc. Trong 10 năm tới, anh muốn nắm 20% thị phần.
Con đường trước mặt
Tôi nói với anh về những thất bại của mình trong quá khứ. Anh kể lại những khó khăn chật vật khi đến Mỹ với hai bàn tay trắng. Sự cố gắng tột cùng để nhoi lên từ vũng bùn là mẫu số chung của hai đứa. Tôi tin là anh còn tiến xa hơn nữa vì ngọn lửa trong anh vẫn bùng cháy, ham muốn học hỏi cầu tiến vẫn đầy ắp; và tuổi trẻ, môi trường cùng đạo đức kinh doanh của anh sẽ là vũ khí vô cùng bén nhọn.
Trong những năm tháng bôn ba, tôi gặp rất nhiều nhân vật cũng như đã nếm thử đủ loại ẩm thực của thế giới. Từ những món trông thật đẹp mắt nhưng ăn vào là muốn ọe ra, đến những món coi tầm thường mà vô cùng ngọt ngào. Charlie Tôn Quý là một bữa cơm quê hương thật giản dị nhưng quá tốt cho một ngày hè nóng nực.
Một tự hào đúng nghĩa của dân tộc.

Nguồn: Blog Alan Phan

Thứ Ba, 4 tháng 9, 2012

Câu chuyện đạo đức

Vừa mới rồi, bên mình có tổ chức cho một đơn vị đi thăm quan ở Sapa. Và thuê hướng dẫn viên ở địa phương để đảm bảo chắc chắn sự am hiểu đó mang lại sự thoải mái cho toàn bộ đoàn.

Sau ngày đầu tiên, mọi người trong đoàn đánh giá anh là người rất nhiệt tình, feedback trở lại cho công ty tốt. Những tưởng mọi chuyện rất suôn sẻ, thì hôm nay mình nhận được tin không vui.

Trưởng đoàn gọi điện nói riêng cho mình là, hướng dẫn viên đã có một số "động tác" không hề đẹp chút nào. Anh ta báo giá dịch vụ xe điện gấp đôi. Trước đó, hướng dẫn viên đã khéo léo vận động mọi người bỏ nhà hàng (đã đặt trước) để ra bên ngoài ăn, để có được thêm phần trích % từ nhà hàng. Khi được nhờ hỏi giá cá hồi, anh ta đã báo giá cao gấp đôi thực tế.

Tất nhiên, nếu theo quan điểm "ngu thì chết chứ bệnh hoạn gì", chắc chẳng có chi phải bàn thêm nữa. Nhưng thực, trên quan điểm đạo đức, rõ ràng có rất nhiều hệ lụy đằng sao những hành động như thế.

Uy tín của công ty mình bị giảm sút, thương hiệu cá nhân bị mất, du lịch Sapa bị mang tiếng xấu. Và quan trọng hơn cả, đó chính là niềm tin giữa con người với con người dần bị mai một.

Bây giờ, hai chữ "đạo đức" có lẽ thực quá xa xỉ chăng? Vẫn nhớ rõ, trong nhà trường người ta vẫn giáo dục học sinh những điều hay lẽ phải. Nhưng thực, cứ ra ngoài thấy chuyện thì chẳng mấy ai tin vào cái hiệu quả của việc giáo dục con người hay sao ấy!

Có lẽ, Tổng cục Du lịch cũng nên phát động phong trào "Hướng dẫn viên học tập theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh".

Buồn!

Nhật ký Tuyết Tròn (2)

Lại kể chuyện Tuyết Tròn tới trang trại do Lừa Đầu Đàn làm thủ lĩnh. Tối hôm đó, nó dành cả buổi tối để trò chuyện với đám lừa quan chức ở đó.

Sáng hôm sau, Tuyết Tròn dậy từ sớm, lững thững lên đồi đón ánh bình minh. Có lẽ, lâu lắm rồi nó mới có cảm giác thanh thản đến vậy. Nó hình dung ra khuôn mặt hả hê và béo nút nít của Napoleon. Nếu còn ở đó, chắc nó cũng đã xây xong cái cối xay gió rồi. Rồi nó nghĩ, với sự độc đoán của Napoleon, thì sớm muộn gì, nó cũng bị xem là 1 dạng "trí thức cận thần".

Thực Tuyết Tròn không thích cái cụm từ này lắm. Trí thức là trí thức. Khi đã không nói lên được tiếng nói độc lập, thì đâu còn là trí thức nữa. Nên cái cụm từ mỹ miều trên, hẳn chỉ để an ủi bản thân mà thôi (nếu nó còn ở đó).

Con gà trong trang trại đã gáy sáng, Nó quay đầu trở về khu nhà chính, để chào buổi sáng lão Lừa Đầu Đàn. Lão thực chẳng thông minh lắm, nhưng kẻ gặp thời, cũng có được chút quyền lực, công danh.

Vừa tới khoảnh sân trước khu nhà chính, Tuyết Tròn đã thấy đám súc vật của trang trại tập hợp quanh cột cờ thành một vòng tròn. Nó ngạc nhiên khi thấy mỗi con đeo một cái chuông ở cổ. Rồi đám súc vật bắt đầu đi vòng quanh cái cột cờ ở giữa sân ấy.

Nó ngó thấy Lừa Đầu Đàn nói vài câu gì đó, rồi rảo bước ra chiếc ghế hôm trước ngồi nhâm nhi li cà phê. Tuyết Tròn lại gần. Lừa mời nó một ly cà phê thơm nức, trong khi đám súc vật vẫn tiếp tục đi vòng quanh, với tiếng chuông vang lên khá vui tai.

Nó ghé lại gần hỏi Lừa Đầu Đàn:

- Tại sao anh lại cho đồng chí của mình đeo chuông ở cổ, rồi bắt đi vòng quanh như vậy.

Lừa nở nụ cười, rồi bảo nó:

- Tối qua, chúng tôi có họp và ra một nghị quyết về việc phê bình và tự phê bình. Do gần đây năng suất lao động giảm, nguồn dự trữ đã cạn kiệt, nên phải xem xét một cách nghiêm túc lại tinh thần lao động.

- Vậy tại sao lại đeo chuông ở cổ? - Tuyết Tròn hỏi lại.

- À! Vì tất cả phải kiểm điểm bằng cách đi vòng quanh. Nếu họ không đi, thì chuông cổ không kêu. Vì thế, tôi có thể biết được khi nào họ làm biếng.

Tuyết Tròn rất ngạc nhiên với sáng kiến của Lừa. Nhưng nó vẫn có chút hồ nghi, nên hỏi:

- Thế nhỡ, trong lúc anh ở trong nhà, họ không đi mà lúc lắc cái đầu khiến chuông kêu thì sao?

Lừa cười lớn, và bảo:

- Ở xứ này, làm gì có con nào thông minh đến như thế! Ha ha.

Giờ thì Tuyết Tròn đã hiểu. Có lẽ, chẳng có con nào thông minh như thế thật. Nó khâm phục cái Đỉnh Cao Trí Tuệ của con Lừa.

Rồi nó lẩm bẩm: "Ai bảo Lừa ngu hơn Lợn" 

.....................

Thứ Hai, 3 tháng 9, 2012

5 trong 1

Bữa nay, có đọc được bài "5 nguyên nhân đẩy năng suất lao động VN xuống đáy" của TS Nguyễn Sĩ Dũng -  Phó Chủ nhiệm Văn phòng Quốc hội.

Thực thì, mình cũng không phải là Tiến Sĩ, nên để dùng 2 chữ "góp ý" hay "phản biện" có lẽ không dám. Nhưng rõ, thấy 5 cái nguyên nhân này hình như chỉ là 1?

5 lý do đưa ra là:

Trước hết, ở việc tổ chức lao động chưa khoa học. Phần nhiều chúng ta vẫn đang quản trị doanh nghiệp theo thói quen và sự tùy tiện. Nhiều khi vì người mà đẻ ra việc, chức chưa chắc đã vì việc mà phải chọn người.
------> Đây là vấn đề đào tạo nguồn nhân lực

Nguyên nhân thứ hai, nằm ở hệ thống đào tạo thiên về việc “dạy lý thuyết bơi, hơn là dạy kỹ năng bơi”. Đây là dấu ấn của mô hình giáo dục Xô-viết. Ta cử nhiều người đi học Liên Xô và chúng ta đã học được mô hình này. Nó có lẽ không xấu, nhưng chỉ tốt quá lâu mà thôi. Chúng ta đào tạo ra những người ngồi trên bờ thao thao bất tuyệt về lý thuyết bơi, nhưng xuống nước thì lại chết đuối.
------> Đây là vấn đề đào tạo nguồn nhân lực.

Thứ ba, người Việt mình thường nhanh, nhưng không sâu. Thấy người khác làm là mình có thể học theo chẳng mấy khó khăn và tự mãn ngay về điều đó. Cuối cùng, cái gì bạn có vẻ cũng làm được, nhưng ít khi có cái gì làm được đến nơi đến chốn. Ta nói năng suất song phải đi với chất lượng.
 ------> Đây là vấn đề dân tộc tính + giáo dục

Thứ tư, chúng ta không có đủ tiền để đổi mới công nghệ.  Muốn tăng năng suất, thì phải có công nghệ mới. Muốn có công nghệ mới, phải có tiền. Và thế là bó tay.com. Chưa nói tới chuyện  có những công nghệ nguồn muốn mua cũng không được.
------> Đây là vấn đề phân bổ nguồn lực

Thứ năm, áp lực cạnh tranh ở ta nơi có, nơi không. Trong một số lĩnh vực độc quyền như điện lực, xăng dầu… tăng năng suất không bằng tăng giá. Muốn có lợi nhuận bao nhiêu cứ đưa vào giá việc gì phải tăng năng suất cho mệt. Cuối cùng, anh có năng suất lao động cao chắc gì đã có lãi bằng anh có độc quyền?
------> Đây là vấn đề cơ chế quản lý

Vậy ở đây, nguyên nhân thứ nhất, thứ hai, thứ ba nằm ở vấn đề cải cách giáo dục và đào tạo. Dân tộc tính có thể thay đổi được hay không cũng từ giáo dục mà ra.

Như thế, đặt ra câu hỏi: Sau bao nhiêu năm, giáo dục của chúng ta hình như còn "thụt lùi" đi? Có phải cải cách giáo dục quá khó, không có mô hình nào đáng để tham khảo, hay vì, nếu đào tạo "con người mới" thì sẽ tạo ra những thay đổi lớn?

Nguyên nhân thứ tư và thứ 5 đã chỉ ra rõ, vấn đề nằm ở cơ chế phân bố nguồn lực không công bằng, và chế độ độc (đặc) quyền. Khi các Tổng công ty, Tập đoàn hoạt động không hiệu quả, mà vẫn được bơm tiền đều đặn thì lấy tiền đâu ra mà đổi mới công nghệ.

Thêm nữa, muốn đổi mới công nghệ, anh phải nắm rõ việc đưa nền sản xuất theo hướng nào, tập trung vào ngành nào.... Chứ có phải muốn là mua công nghệ là được đâu?!

Rồi nữa, khi cơ chế độc quyền vẫn ngày càng bóp nghẹt nền sản xuất tư nhân, thì lấy đâu ra sự cạnh tranh. Sẽ không bao giờ có chuyện, tồn tại sự cạnh tranh giữa các ông lớn nhà nước - đó là điều chắc chắn. Giữa họ chỉ là sự thỏa thuận phân chia nguồn lực mà thôi.

Cạnh tranh chỉ có thể có được khi phát triển nền kinh tế tư nhân, cổ phần hóa các tập đoàn nhà nước và xóa bỏ độc quyền.

Vậy, tất cả các lý do trên, tựu chung lại là do CƠ CHẾ. Nên, tác giả (chỉ cần như các "học giả" khác) nói rằng.....LỖI TẠI CƠ CHẾ là xong thôi!

Với nền sản xuất dựa trên sở hữu tập thể, phân bổ theo cơ chế xin cho, thì lý do đưa ra là: "ALL IN ONE".




Chủ Nhật, 2 tháng 9, 2012

V.A. Xu -khôm-lin-xki - Bàn về giáo dục (1)

LTS: V.A. Xu -khôm-lin-xki được đánh giá là một nhà giáo dục lỗi lạc của Liên Xô. Ông từng viết nhiều tác phẩm có giá trị, trong đó có cuốn "Trái tim tôi hiến dâng cho trẻ" được dịch sang nhiều thứ tiếng.

Cuốn "Giáo dục con người chân chính như thế nào" là một cuốn sách có nhiều điểm hay. Cho dù, nhiều quan điểm của ông gắn liền với "Con người Xã hội chủ nghĩa", tuy nhiên, vẫn có nhiều ý kiến đáng lưu tâm. Bới thực, đọc một cuốn sách như "đãi cát tìm vàng" vậy! Chẳng thể nào hoàn toàn thỏa mãn hết.

Chủ đề giáo dục luôn nóng, và đi cùng với đó, là những phát biểu mang tính hình thức, sáo rỗng. Nên việc có thêm những ý kiến giá trị, ngẫm ra cũng chẳng thừa. Biết đâu, ta có thể tìm được một điều gì đó cho con em mình. Nên trích ra một số đoạn nổi bật chơi.

BÀN VỀ NHÂN CÁCH (*)

Đứng bên cạnh mỗi học sinh phải là một nhân cách con người chói sáng, - 35 năm vất vả tìm tòi bí mật công việc giáo dục làm cho tôi tin rằng chính nhờ đó mà lời nói trở thành công cụ mạnh mẽ và tinh tế của nhà giáo dục. Lẽ tất nhiên, nhà giáo dục đó trước hết là cha, mẹ, anh hay chị. Phần lớn những lo lắng của chúng ta là lo lắng làm sao cho tất cả con em của chúng ta đều tin vào nhân cách con người sáng chói, xứng đáng với danh hiệu và niềm tin đó.

Nếu đứa trẻ mất lòng tin vào con người hoặc hoàn toàn không có lòng tin đó thì trong tâm hồn nó có sự suy sụp, nhiều khi là bi kịch. Nó sẽ không còn tin vào sự thật, vào chân lý nữa và sẽ trở nên một người hoặc độc ác, tàn nhẫn, hoặc là nhu nhược, đạo đức giả, hai mặt và lừa dối;.... Đứa trẻ đó rất dễ nhận thấy từng biểu hiện rất nhỏ của tính vô đạo đức xung quanh nó; cái ác dường như lôi cuốn nó; nó dường như trả thù một người nào đó bằng cách không hành động theo cách người ta dạy nó, mà theo những gương xấu hay lây cái ác bày vẽ cho nó. Cần phải có sự nhạy bén rất lớn của con người mới nhận thấy sự nguy hiểm này và ngăn ngừa nó.

Sự khôn khéo tài tình của việc giáo dục thật sự là ở chỗ, nhà giáo dục tự mình làm chỗ dựa và ngọn đuốc soi đường cho những ai không tin vào con người hoặc mất chỗ dựa.

Lời khuyên của các nhà giáo dục chỉ có sức mạnh khi người đó, về phương diện đạo đức, có quyền răn dạy. Không cần phải là một thiên thần nào đó về vấn đề đạo đức mới có quyền giáo dục con người chân chính; cần tự mình trở thành con người chân chính - sống đúng đắn,... Nếu lời khuyên đạo đức của bạn phù hợp với thế giới tinh thần bên trong của bạn, thấm đượm niềm tin của bạn thì lời nói đó như thanh nam châm lôi cuốn những ai không tin vào con người,...

(*): Tiêu đề tự đặt cho phần trích dẫn trong sách.

Bàn thêm: Dường như, tất cả các biện pháp cải cách đưa ra trong nhiều năm trở lại đây không đi từ gốc vấn đề. Khẩu hiệu không thể giúp gì được con em chúng ta, khi mà bản thân nhiều thầy cô giáo còn chẳng "tự giáo dục" được mình. Không thể có một xã hội tử tế, khi mà những "người của công chúng" không có nổi 1 xu nhân cách!!! 

Thứ Bảy, 1 tháng 9, 2012

Làm quan để làm gì?

Một hôm, có một anh sắp được thăng quan tiến chức đến nhà một quan lớn hơn. Anh ta hỏi:

- Thưa anh! Em xin hỏi, làm thế nào để có thể làm quan lâu nhất, cống hiến trọn đời cho sự nghiệp làm "công bộc" của nhân dân?

- Thứ nhất, không tham ô.

- Dạ. Em chưa từng bao giờ tơ hào một xu nào ạ!

- Thứ hai, không có thái độ quan liêu, cửa quyền.

- Dạ. Em chưa từng bao giờ có thái độ đó!

- Thứ ba, không chạy chức chạy quyền.

- Thú thực, em chưa từng phong bì cho bất kể ai. Em đi lên bằng chính thực lực của mình.

Ông quan trên nhìn anh ta chăm chú, nhếch mép cười rồi hỏi:

- VẬY CHÚ LÀM QUAN ĐỂ LÀM GÌ?